Mất lòng sếp từ ngày đầu tiên đi làm

Một vài bản kế hoạch photo cho buổi họp bị thiếu mất, cả phòng quay ra nhìn như thể tôi là tội đồ vậy. Giây phút ấy, tôi chỉ biết lí nhí xin lỗi mà không dám nói thêm lời nào.

Tôi mới vào công ty được hơn một tuần nhưng lúc nào cũng ở trong trạng thái căng như dây đàn. Bởi tôi đã gặp phải không ít tình huống oái ăm khiến mình bị mất điểm.

Vạ vật lay lắt một thời gian sau khi nghỉ việc ở công ty cũ, tôi mới xin được công việc hiện tại. Có lẽ ai từng thất nghiệp mới hiểu được quãng thời gian đi xin việc, nộp hồ sơ, phỏng vấn, rồi trượt rồi lại nộp vất vả như thế nào. Thêm vào đó, áp lực sinh hoạt phí nữa khiến tôi mừng như chết đuối vớ được cọc khi được một công ty chấp nhận.

Quá nôn nóng muốn biết tin tức trước khi đi làm, nhưng không tìm được thông tin liên lạc của phòng nhân sự ở email, tôi đã gọi điện thoại trực tiếp vào… hotline tìm được trên website. Câu trả lời tôi nhận được là: “Tôi không biết, vấn đề này thuộc bên nhân sự, cô phải liên hệ đúng bộ phận. Chào cô.” Giọng của người phụ nữ ấy khá lạnh lùng khiến tôi hơi chột dạ.  

Tôi bị mất điểm ngay trước ngày đi làm đầu tiên (Ảnh minh hoạ)

Tôi bị mất điểm ngay trước ngày đi làm đầu tiên (Ảnh minh hoạ)

Hôm sau tới chỗ làm, tôi được một bạn hành chính giới thiệu với mọi người trong công ty. Khi tôi chào mọi người, một chị trông khá chững chạc trong bộ vest đen nói với tôi – “À, chính em là người hôm qua gọi hỏi lại về việc tuyển dụng đúng không? Chị nhắc, khi vào công ty, trừ những việc thật gấp và đặc thù từng bộ phận, nếu không, em có thể gửi email để người đó có thời gian trả lời và sắp xếp công việc. Đừng gọi vào hotline công ty vô tội vạ như vậy”. Đó là trưởng phòng, cấp trên trực tiếp của tôi. Bị nhắc nhở trước nhiều người như vậy, tôi đã thấy vô cùng ngại với mọi người. Trời ạ, tôi vừa mới có mặt ở công ty chưa đầy 20 phút thôi đấy…

Sau giờ ăn trưa, một chị cùng phòng nhờ tôi đi mua café cho cả phòng, lúc đó có lẽ khoảng 20 người. Chị ấy chỉ nói vậy mà không đưa cho tôi bất cứ một đồng nào. Vì ngày đầu đi làm nên tôi cũng chuẩn bị đủ tiền và chạy xuống quán café cạnh công ty mua, coi như mình mời mọi người. Bước vào phòng, tôi đưa mời chị trưởng phòng trước. Vì trong túi còn nhiều hộp, tôi lấy ra không cẩn thận nên khi đưa ra ngoài, nắp cốc bật ra và nước trong cốc sóng đổ vào chiếc áo sơ mi trắng của chị trưởng phòng, rớt cả vào bàn phím máy tính. Chị ấy đứng phắt dậy, miệng nói “Không sao” nhưng lại bắn cho tôi cái nhìn vô cùng bực bội. Mọi người trong phòng thấy sếp cáu nên cũng chẳng nói thêm lời nào mà chỉ liếc nhìn nhau.

Mới ngày đầu đi làm, tôi đã làm đổ cà phê vào… sếp (Ảnh minh hoạ)

Mới ngày đầu đi làm, tôi đã làm đổ cà phê vào… sếp (Ảnh minh hoạ)

Chưa hết, buổi họp ngày hôm đó mới là thời khắc kinh khủng nhất đối với tôi. Từ sáng, tôi đã được thông báo chiều sẽ có buổi họp cho kế hoạch tháng sau. Dù là nhân viên mới, tôi cũng phải có mặt để xem cách mọi người làm việc. Đúng 2h30, buổi họp bắt đầu nên trước đó ít phút, một cô bạn cùng phòng nhờ tôi xuống tầng 1 lấy tài liệu photo. Bạn ấy nói bản tài liệu cho buổi họp để ở dưới, chỉ việc mang lên. Xuống tầng 1, tôi thấy không có ai nhưng nhìn thấy một xấp tài liệu có nội dung như nhau, đoán là của phòng mình nên cầm lên.

Khi phát tài liệu cho mọi người, đến lượt sếp và hai người nữa thì hết, không còn bản nào. Trưởng phòng liếc nhìn tôi ý hỏi tại sao lại photo thiếu. Chưa kịp nói gì, bạn nữ nhờ tôi lấy bản photo nhanh miệng nói: “Em nhờ photo đủ rồi mà, không thể thiếu được”. Tôi nghe mà bực mình, nghĩ thầm: “Nói vô lý thế, mình đói quá nên ăn tài liệu chắc!” Mọi người trong phòng nhìn tôi như thể tội đồ rồi nói chen vào: “Thôi, em đi xuống photo thêm vài bản nữa.”

Xuống đến nơi, tôi không thấy ai nên mày mò khoảng 5-10 phút mới biết cách sử dụng máy photo và mang lên. Lên cầu thang, một chị phòng khác hỏi: “3h kém rồi phòng em vẫn chưa họp à mà đi lấy tài liệu. Trưởng phòng đó là người nổi tiếng kỹ tính, đúng giờ lắm. Từ khi chị ấy vào đây, chưa bao giờ họp muộn như thế này”.

Ngày đầu tiên đi làm của tôi là một thảm hoạ khiến tôi lo lắng (Ảnh minh hoạ)

Ngày đầu tiên đi làm của tôi là một thảm hoạ khiến tôi lo lắng (Ảnh minh hoạ)

“Thôi, mình xui rồi…” – tôi tự nhủ. Lên đến nơi, nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí, tôi biết chị ấy phải cáu đến mức nào. Thế nhưng, tôi cũng đành bơ đi mà mong sao ngày hôm đó qua thật nhanh. Tối hôm đó về nghĩ, tôi thấy đúng là vừa tại chủ quan vừa do khách quan nên vận đen đổ lên đầu liên tiếp, làm mất lòng sếp ngay từ ngày đầu đi làm.

Tôi rất cố gắng và muốn bám trụ lại với công việc này bởi tôi đã quá thấm thía tìm việc khó khăn như thế nào. Bây giờ tôi lo lắng quá, không biết làm thế nào để cải thiện tình trạng này. Ấn tượng ban đầu bao giờ cũng là ấn tượng khó phai nhất, chị sếp lại là người sẽ trực tiếp quyết định kết quả sau thời gian thử việc của tôi. Giờ tôi phải làm thế nào để gỡ gạc và lấy lại hình ảnh của mình đây?

Phương Linh

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2017 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?