Văn phòng tôi là một cái “ống khói”

Điều đáng nói là đầu tiên ở văn phòng không có ai hút thuốc cả. Lúc tôi mới vào, phòng chỉ toàn các chị nữ và hai cậu thanh niên thực tập ngô nghê. Phòng đã từng rất sạch sẽ, thoáng đãng, cây xanh lại bốn góc bốn chậu nên không khí rất trong lành.

Ở đây tôi thấy thư giãn như ở nhà vậy. Nhân viên toàn người nhã nhặn nên lời ăn tiếng nói rất dịu dàng. Tôi từng coi văn phòng như căn nhà thứ hai của mình, tới nỗi buổi trưa chỉ muốn ăn vặt cho nhanh để quay lại tựa đầu lên bàn ngủ đẫy giấc.

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi có những nhân viên mới được điều động sang. Họ là những ông anh tầm trung tuổi, già dặn nhưng vẫn nhiều nhiệt huyết. Có họ, văn phòng như có thêm màu sắc mới. Anh B thường hỏi han và chia sẻ kinh nghiệm làm việc cho các em. Anh C sắp về hưu, cứ bước vào phòng là lại hát một câu nhạc vàng. Anh K trẻ nhất trong ba anh, chưa có vợ nên hay trêu ghẹo chị em trong phòng. Giờ phút làm việc thực sự đã có nhiều tiếng cười, nhưng không khí bắt đầu có phần ngột ngạt. Ban đầu tôi cho rằng do đông người, nhưng sau khi thấy bao Vinagold thò ra trong túi anh C thì tôi biết đó là mùi thuốc lá.

Nhân viên mới phòng tôi hút thuốc lá (Ảnh minh họa)

Nhân viên mới phòng tôi hút thuốc lá (Ảnh minh họa)

Phòng nhiều phụ nữ nên các anh hay ra ban công hút, chúng tôi không ai ý kiến gì cả. Cũng may có lá cây lọc bớt nên mùi không khó chịu mấy. Chỉ khi tới mùa hè, cây cối cũng trở nên vô dụng với khói. Mùi thuốc lá sót lại theo gió mát bay vào phòng. Không biết có phải đàn ông ai cũng vậy không nhưng họ hút nhiều như bị nghiện vậy. Toàn là đàn anh nhắc thì lại ngại, tôi đành chủ trương lên xin sếp lắp điều hòa dù văn phòng ở hướng Bắc. Ý tưởng của tôi được phê duyệt, phòng đỡ hẳn mùi và các anh chịu khó ra ngoài hút vì điều hòa xả nhiệt. Tôi thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Mùa mà mùi thuốc lá bám dai dẳng nhất là mùa đông, khi mà các anh có tuổi rồi không muốn ra ngoài. Ban công đầy thuốc lá, không có gió mà mùi khói vẫn ám vào quần áo, đầu tóc mọi người. Có lần tôi nửa đùa nửa trách anh K trẻ nhất:

– Sao các anh hút nhiều thuốc thế? Vừa tốn tiền vừa hại sức khỏe, lương lại không cánh mà bay có phí không cơ chứ!

– Đàn ông bọn anh ai cũng vậy em ạ. Tuổi này rồi ai chẳng nghiện thuốc lá, không có thì thèm lắm chịu không nổi!

– Anh nghe em, anh cai thuốc dần đi là vừa. Cai xong lại phong độ khối em chết, khối em tình nguyện giúp anh chống ế ngay!

Anh cười ha hả rồi nói vòng vo một hồi. Sau khi cố thuyết phục anh bỏ thuốc, tôi nhận ra mình đã thất bại. Dường như thuốc lá là một chất gây nghiện hợp pháp, khiến các anh đàn ông vì sĩ diện, vì truyền thống rồi vì thói quen mà lệ thuộc vào nó. Tôi bất lực với mong muốn cải tạo không khí văn phòng của mình. Cực chẳng đã, tôi quyết định sống chung với nó: tự bỏ tiền sung quỹ một chiếc gạt tàn.

Tôi quyết định mua tặng văn phòng chiếc gạt tàn (Ảnh minh họa)

Tôi quyết định mua tặng văn phòng chiếc gạt tàn (Ảnh minh họa)

Dần dần văn phòng tôi càng nặng mùi thuốc lá hơn trước. Thủ phạm thì ai cũng biết nhưng ít người dám góp ý, mà góp ý xong cũng chẳng thay đổi được vì “không hút bọn anh không làm được việc, có khi lại lên cơn đau dạ dày”. Từ hút ngoài ban công, các anh bắt đầu hút trong văn phòng nữa. Tàn thuốc lá đen nhẻm vương trên thảm trải sàn trông rất lôi thôi. Văn phòng thoáng mát sạch sẽ ngày xưa tôi yêu bao nhiêu thì giờ lại ghét bấy nhiêu. Không khí khó chịu, con người cũng dễ chán nản, bực bội. Hôm qua thấy mấy cậu thanh niên ngoan hiền của phòng bắt đầu tập tành hút với các anh, tôi tức quá bỏ hết câu nệ mà tới mắng, đòi tất cả họ bỏ thuốc. Họ cười vang rồi trả lời làm mặt tôi méo xẹo:

– Vợ bỏ được chứ thuốc lá không bỏ được đâu cô em ơi!

Tiến Mạnh

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2017 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?