Gặp đúng chồng thì tomboy cũng thành vợ đảm

Cuộc thay đổi kì diệu đó của tôi diễn ra từ tháng 9 năm ngoái khi tôi lấy anh. Mới ngày nào tôi còn là cô gái tomboy mà anh gọi là “đáng yêu nhất trên đời” có mái tóc ngắn ngủn, giọng nói sỗ sàng, quần áo rộng thùng thình; nay đã thành người vợ thích may vá, mặc tạp dề trong bếp nấu cơm ngày 3 bữa, hai bữa liên tiếp chẳng mấy khi trùng nhau.

– Em có phải là lesbian không?

Đó là câu hỏi tôi nhận được rất nhiều ngày trước. Dù đi làm, đi học thêm buổi tối hay đi chơi, tôi chỉ luôn ăn mặc như con trai, đơn giản, rộng rãi. Tóc tôi cũng cắt tém cho mát mẻ thành ra hơi ngắn ngủn. Cách nói chuyện và đi đứng của tôi không nữ tính lắm, nhưng có làm sao, mình thoải mái là được cơ mà? Mặc kệ người ngoài hỏi thật lẫn trêu chọc tôi là les, tôi vẫn yêu bản thân và chờ đợi người đàn ông thực sự hiểu mình xuất hiện.

Tôi không phải là lesbian, tôi chỉ là nàng tomboy cá tính mà thôi (Ảnh minh họa)

Tôi không phải là lesbian, tôi chỉ là nàng tomboy cá tính mà thôi (Ảnh minh họa)

Và thế rồi anh đến. Anh hiền lắm, tính tình lúc nào cũng trầm trầm, ăn nói thì nhỏ nhẹ. Tôi vẫn nhớ buổi hẹn hò đầu tiên, anh nói:

– Em thú vị thật. Anh mà là con gái chắc chả dám cắt tóc, ăn mặc thế đâu.

– Ý anh là em lập dị chứ gì? Cứ nói thẳng ra. – Tôi tự ái.

– Không, ý anh là em rất đặc biệt. Em đáng yêu mà, sao lại nói mình lập dị.

Những lời của anh mà giờ kể lại hơi sến sẩm nhưng vẫn khiến tôi nhớ mãi. Lần đầu có người khen tôi đáng yêu và đặc biệt. Chắc cũng vì mấy lời đó mà tôi mới phải lòng anh đấy. Vài tháng sau khi quen chúng tôi làm đám cưới, tôi không khỏi băn khoăn liệu người tính cách như mình có thể trở thành một người vợ đảm đang?

Cuộc sống hôn nhân của tôi ban đầu rất hài hước và đáng yêu. Hai vợ chồng mặc được quần áo của nhau vì cùng size, cùng kiểu. Đồ tomboy hay unisex thú vị chỗ đó! Nhưng lắm khi cùng nhau ra ngoài, tôi cũng hơi thẹn vì nhìn cứ như hai thằng con trai yêu nhau.

– Hay em nuôi tóc dài nhỉ? Rồi còn mặc váy nữa, thế này chả nữ tính gì cả?

– Ô ha ha, “chồng” mình muốn mặc váy thật ư? – Anh trêu.

Anh yêu và tôn trọng tính cách của tôi (Ảnh minh họa)

Anh yêu và tôn trọng tính cách của tôi (Ảnh minh họa)

Anh bảo tôi không cần phải để tâm quá đến bề ngoài như vậy, chỉ cần yêu anh và sống thật hạnh phúc là được. Anh yêu tôi, yêu cả mái tóc ngắn, quần áo nam tính lẫn dáng đi nghênh ngang. Anh chẳng muốn tôi thay đổi gì hết. Nghe thế có phụ nữ nào mà không hạnh phúc!

Nhưng ít nghĩ linh tinh hơn, tôi cũng bắt đầu tìm hiểu về các ngày lễ tết, cách nấu các món tủ của anh lẫn các món truyền thống, cũng như tham gia vài khóa học nữ công gia chánh. Cứ thấy thương nhau nên muốn làm gì đó cho nhau thôi, chẳng phải vì thay đổi hình tượng như mấy bà cô của tôi xì xầm. Tôi vẫn là tôi của ngày trước, lúc nào cũng ham học và yêu chồng mình thôi.

Dần dần tôi cũng thử may váy cho mình và đồ ngủ cho chồng. Được một thời gian váy vóc của tôi chất thành tủ. Tạp dề, vỏ gối, rèm cửa sổ,…trong nhà cũng một tay tôi “nghịch ngợm” thành. Chồng bất ngờ và hãnh diện lắm:

– Không ngờ vợ mình mặc váy cũng chả thua ai nhỉ? Lại còn tự may nữa, quá xịn!

Lấy anh được vài tháng, tôi nhận ra mình có tình yêu với bếp núc. Mỗi sáng dậy tôi thực sự thích thú khi lên kế hoạch hôm nay nấu gì, để rồi đi chợ thì tùy cơ ứng biến mà mua đồ ngon nhất hôm đó, và lúc nấu thì tự ước lượng gia vị mà không cần nếm thử. Nấu ăn mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc, và mỗi khi nhìn chồng ăn nhẵn bát cơm, tôi thấy bình yên dâng lên từ tận đáy lòng.

Quá trình thay đổi đó của tôi diễn ra từ từ đến mức chẳng để ý được. Chỉ biết khi qua nhà tôi ăn cơm, cả bên nội lẫn ngoại đều vô cùng bất ngờ. Hầu như ai cũng vui vẻ và khen chồng tôi khéo chọn vợ, chỉ trừ đám bạn thân biết nhau từ thuở bé, gặp tôi là vẫn trêu:

– Mày mới đi chuyển giới về hả? Trả lại đứa tomboy ngày xưa đây!

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2018 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?