Series: HÀNH TRÌNH ẨM THỰC Bát Trân – 8 món cao lương mỹ vị vương quyền thời xưa

Bát Trân là tên gọi chung của tám món ăn quý hiếm và cầu kỳ chỉ dành cho giới quý tộc cung đình, chủ yếu là các bậc vua chúa. Xưa kia, sự khác biệt của ẩm thực nơi hoàng triều với chốn bình dân thể hiện qua hai yếu tố quý hiếm và cầu kỳ. Bát trân là ví dụ điển hình cho điều này.

Nhờ vào sự quý hiếm (được coi là tinh túy của thế giới muôn loài) cùng sự kết hợp y lý của các nguyên liệu đi kèm, bát trân còn là những liều thuốc bổ, mang đến sức khỏe và sự trường thọ cho các bậc vua chúa.
Bát trân bao gồm 8 món: nem công, chả phượng, da tây ngưu, bàn tay gấu, gân nai, môi đười ươi, thịt chân voi, yến sào.

1. Nem công

Chim công (còn được gọi là con khổng tước) có mật rất độc, thường được dùng để điều chế độc dược, nhưng da và thịt của nó lại có tính giải độc cao nên các bậc vua chúa rất thích dùng. Da và thịt cũng chính là nguyên liệu chính để làm ra món nem này.

2. Chả Phượng

Chả này đặc biệt chỉ được chế biến từ thịt chim trống, vì con phượng là con chim trống còn con mái gọi là hoàng. Sau khi bắt được chim trống thì đầu bếp cắt tiết, nhổ lông sống không nhúng vào nước sôi, bỏ hết tạng, lọc da và chỉ lấy thịt nạc để chế biến.

Ngày nay một số nhà hàng có tái hiện lại món Nem Công Chà Phượng, nhưng nguyên liệu làm ra 2 món này không phải là chim công và chim phượng, chỉ trang trí theo lối cung đình ngày xưa cho bắt mắt

Ngày nay một số nhà hàng có tái hiện lại món Nem Công Chà Phượng, nhưng nguyên liệu làm ra 2 món này không phải là chim công và chim phượng, chỉ trang trí theo lối cung đình ngày xưa cho bắt mắt

3. Da Tây Ngưu

Da Tây Ngưu (tê giác) dầy đến một tấc và gấp lại thành miếng như áo giáp. Các khí giới thường khó đâm thủng được. Tuy nhiên chỉ có da ở nách hai chân trước và háng hai chân sau là mềm. Người đi săn phải nhắm trúng chỗ ấy mà đâm mới hạ nổi nó.

Sau khi bẫy được Tây Ngưu, người ta đem da tươi cạo hết lông, lọc hết mỡ; rồi đem phơi nắng, tối lại sấy lửa đến 100 ngày. Sau đó, tẩm rượu Mai Quế Lộ một tháng rồi đem phơi khô, cất vào hộp bằng bạc hay vàng, vì người ta tin rằng nếu để ngoài trời, da sẽ bay đi mất.

Khi muốn ăn da ấy, người ta phải ngâm nó vào nước tro thảo mộc bảy ngày đêm, rồi rửa sạch, đem hấp cách thủy cho chín. Sau đem thái mỏng để ăn như nem, giòn và thơm.

4. Bàn tay Gấu

Cứ đến mùa đông, gấu này vào hang hay khe đá, bụi cây mà ngủ trong 3 đến 6 tháng, không ăn uống gì cả. Nó nằm thu mình lại, thò hai tay ra ngoài như để phơi nắng. Thế rồi khi đông tàn, tuyết tan, xuân đến, gấu thức dậy. Việc đầu tiên của nó là liếm hai bàn tay, liếm cả ngày, cả đêm, không đi kiếm mồi mà cũng no! Người ta cho rằng hai bàn tay của nó đã hấp thu được âm dương của trời đất khi nó ngủ, nên lúc thức dậy nó liếm tay thay vì ăn thức ăn. Chính vì thế mà người ta gọi bàn tay gấu mà là “hùng chưởng”.

Muốn tay gấu trở thành thức ăn, người ta phải nhúng bàn tay gấu vào mỡ gấu đun sôi đủ một trăm lần để làm lông. Đoạn lấy gân trong bàn tay ngâm vào nước nhựa trái đu đủ trong một ngày một đêm, rồi lại ngâm vào nước tro một ngày. Bấy giờ mới đem rửa gân và da gang bàn tay bằng rượu, rồi nấu các vị thuốc bổ, trong đó có huỳnh kỳ, khởi tử, hoài sơn, v.v…

5. Yến Sào

Chim yến làm tổ bằng nước bọt vào vách đá cao tạo nên cái tổ có hình dạng một nửa chén trà. Tổ yến mới làm xong gọi là tổ yến thô. Qua quá trình vệ sinh, tinh chế tổ yến, ta có yến sạch để làm nguyên vật liệu chế biến thành các món ăn. Tổ yến có công dụng bồi bổ thần kinh, gân cốt đến chống suy nhược và kéo dài tuổi thọ.

Người Á Đông đã công nhận là món ăn thật bổ, ngon, giá “đắt như vàng”

Người Á Đông đã công nhận là món ăn thật bổ, ngon, giá “đắt như vàng”

6. Môi Đười Ươi

Đười ươi có đôi mắt và đặc biệt là cặp môi rất to. Để bắt được đười ươi rất khó, nên món này đặc biệt chỉ dành cho vua chúa. Vì tập tính hay bắt chước nên người ta rải dép và rượu trên đường đi, đười ươi đi dép và uống rượu như loài người mà nó từng thấy, đợi đến khi vừa say vừa đi xiêu vẹo người ta mới bắt được nó. Mí mắt và môi đười ươi phơi khô để làm vị ăn.

7. Thịt Chân Voi

Chân voi tuy lớn, cục mịch thế mà rất tài tình. Khi dẵm lên đâu thì nó biết ngay chỗ nào mềm, chỗ nào cứng nên ít khi bị sa hố. Vì trong gang bàn chân của nó có một lớp thịt rất mềm; sau lớp thịt ấy có nhiều dây thần kinh thật tinh vi. Chính lớp thịt ấy, người ta lấy để làm món ăn, vì nó ngon giòn, nuốt qua cổ họng đã thấy trong người khoan khoái, và chữa khỏi bịnh gân cốt.

Người ta lấy thịt trong bàn chân voi rồi ninh một ngày một đêm, đoạn nấu với các vị thuốc và đem ăn cùng với thạch (rau câu) vì hai thứ giòn, mềm như nhau. Thạch sẽ dẫn chất bổ của thịt chân voi đi khắp cơ thể ta một cách nhanh chóng.

8. Gân Nai

Gân nai có thể chế biến thành nhiều món rất ngon. Để có gân nguyên liệu, đùi nai được thui lửa, cạo sạch lông, cho vào nước luộc mềm rồi xẻ tách lấy gân bằng dao nhọn. Tiếp đó, gân nai được nấu trong nước có ít muối và giấm đến khi mềm mại, trắng tinh. Việc còn lại là cắt khúc, hầm chung với tôm khô, măng, củ đậu, chả lụa… và các vị thuốc trong nước luộc gà đã lọc trong veo.

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2018 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?