Lời xin lỗi của cha

Nhìn con trai thiêm thiếp đi trong cơn sốt, tôi lại tự trách mình. Nhưng có lẽ, đây lại chính là cơ hội để tôi biết được điều quan trọng thực sự đối với mình. Tôi muốn được nghe lời tha thứ từ con.

Tròn 3 năm vợ mất, tôi để thời gian trôi đi mà chẳng bao giờ nhìn lại, một phần vì công việc bận rộn, phần vì cũng muốn vùi quên đi những kỷ niệm cũ. Con trai tôi năm nay lên 10 tuổi, cái tuổi mà tôi tưởng chừng như nuôi dưỡng cảm xúc cho con trẻ còn quan trọng hơn việc cung cấp cho con một cuộc sống đầy đủ vật chất.

  • Lằng nhằng quá, ăn nhanh đi còn đi học, có biết muộn lắm rồi không, bố còn phải đi làm – tôi càu nhàu thằng bé.
  • Ai bảo bố không gọi con dậy sớm, bố cũng cứ nằm cơ. Mẹ chẳng bao giờ dậy muộn như bố.

Lần nào cau có với con, tôi cũng đều mang công việc vào với thằng bé. Lần nào con muộn học, điểm kém, quên bút quên thước, quên không đi giày khi có tiết thể dục, tôi lại cáu nhặng xị lên với con. Con không khóc, cháu chỉ phụng phịu. Quá áp lực với công việc và cảnh gà trống nuôi con, tôi quyết định nhờ tới người giúp việc. Tôi chọn một người phụ nữ trung niên, cô ấy không ở hẳn nhà tôi mà chỉ làm từ đầu giờ chiều đến 9h tối. Tôi muốn có người đón con và chăm sóc cháu cho tới khi tôi đi làm về.

Cậu con trai bé nhỏ vì người bố như tôi mà phải chịu nhiều thiệt thòi (Ảnh minh hoạ)

Cậu con trai bé nhỏ vì người bố như tôi mà phải chịu nhiều thiệt thòi (Ảnh minh hoạ)

Nhưng tôi đã quá đà. Ỷ lại vào người giúp việc, tôi ngày càng về muộn hơn, nhậu nhẹt nhiều hơn để ký hợp đồng sao cho thuận lợi. Lúc đó, tôi chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền. Rồi giờ nhìn lại, tôi tự hỏi để làm gì…? Bố con tôi ngày càng xa cách, tôi quên dần những kỳ thi của con, buổi họp phụ huynh và cả những ngày kỷ niệm. Có những hôm về muộn, thấy con vừa học bài vừa ngáp ngủ, tôi cũng chỉ hỏi qua loa, bởi chính bản thân tôi cũng đã quá mệt mỏi sau một ngày dài đầy bận rộn. Và tôi chẳng biết con mình muốn gì.

Đang ngồi họp với đối tác, cuộc điện thoại từ cô giúp việc vang lên:

  • Cậu về ngay đi, tôi đón thằng bé xong dẫn nó ra chợ gần nhà mua đồ, đang mải nói chuyện thì nó chạy đâu mất rồi, tìm mãi chẳng thấy.

Biết làm sao bây giờ, cuộc họp này vô cùng quan trọng và sẽ quyết định doanh thu của công ty trong quý đầu năm sau, ảnh hưởng đến rất nhiều người. Phân vân một lúc, tôi quyết định xin phép nhà có việc gấp. Trong giây phút đó, sếp ném cho tôi ánh nhìn không hài lòng. Việc thăng chức lần này của tôi khéo tan thành mây khói mất.

Đi về gần đến nhà thì tôi gặp con đang lang thang ven đường. Chẳng nói chẳng rằng, tôi lôi con về, đánh vào mông thật đau và quát tháo om sòm vì cái tội để tôi lo lắng và nhỡ nhàng cả công việc của mình. Thằng bé sợ hãi, khóc đến lả cả đi. rồi khi về nhà, tôi vô tình bắt gặp con đứng trước bàn thờ “mách mẹ”. Lòng tôi chợt nhói đau, tôi nén tiếng thở dài.

Công việc về sau ngày càng bận, tôi muốn gỡ gạc lại hình ảnh của mình trong mắt sếp nên quyết nhận trách nhiệm cho một hợp đồng lớn khác. Mấy hôm đó, con tôi có biểu hiện mệt mỏi, hay nhõng nhẽo nhưng tôi vẫn cứ phó mặc cho người giúp việc. Khoảng 7h tối, lôi điện thoại ra thì tôi thấy tin nhắn: “Con trai tôi gặp tai nạn, tôi phải về gấp. Tôi gọi mà cậu không bắt máy. Cậu nhớ về sớm. Hôm nay thằng bé có vẻ mệt.” Đọc xong tin nhắn thì cũng đúng lúc đối tác hỏi về các điều khoản trong hợp đồng, mải lo trả lời, tôi quên bẵng đi mất.

Tôi mong con sớm tỉnh lại để được nói lời xin lỗi và nghe câu tha thứ từ con (Ảnh minh hoạ)

Tôi mong con sớm tỉnh lại để được nói lời xin lỗi và nghe câu tha thứ từ con
(Ảnh minh hoạ)

11h đêm về nhà, tôi thấy căn nhà tối om không một bóng điện. Bình thường, dù thằng bé đi ngủ thì nó vẫn bật đèn tầng dưới vì con tôi vốn sợ mà. Bật đèn lên, tôi thấy con đang nằm lả đi dưới nền nhà lạnh như băng, bên cạnh mấy cây nến xanh đỏ. Quá hoảng hốt, tôi lập tức chở con đến bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ cho biết trời trở lại, con tôi cảm cúm, lại nằm dưới nền nhà lâu nên bị viêm phổi. Nhìn thằng bé lả đi, tôi chợt nhớ tới câu chuyện đọc trên báo mạng từ rất lâu rồi: một đứa trẻ đã qua đời vì bệnh viêm phổi, nguyên nhân do người mẹ không mặc đủ áo ấm và để con vầy nước quá lâu. Trong ranh giới mong manh đó, tôi nguyền rủa bản thân mình đã không về ngay khi nhận được tin nhắn từ người giúp việc.

Hôm sau, tôi về nhà lấy đồ đạc cho con. Mấy cây nến xanh đỏ vẫn còn vương trên nền nhà. Trên bàn có mấy chiếc bánh kem, cạnh đó là tấm thiệp sinh nhật. “Chúc mừng sinh nhật bố. Chúc bố tuổi mới khỏe, về nhà sớm hơn, chơi với con nhiều hơn. Con cùng bác giúp việc mua bánh cho bố đấy, đợi bố về thổi.” Khóe mắt tôi cay cay. Tôi chạy nhanh lên gác vơ vội quần áo, khăn mặt rồi lao vào viện với con.

Nhìn con trai thiêm thiếp đi trong cơn sốt, tôi lại tự trách mình. Nhưng có lẽ, đây lại chính là cơ hội để tôi biết được điều quan trọng thực sự đối với mình. Tôi muốn được nghe lời tha thứ từ con. Cuộc sống sẽ có nghĩa lý gì nếu như ta không trân trọng những người thương yêu nhất.

Tiến Mạnh

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2017 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?