Chúng ta chỉ sống một lần, hãy tha thứ khi còn có thể

 

Trong đời mình, có bao giờ bạn thù ghét ai không? Một ai đó đã từng làm tổn thương bạn, mang lại cho bạn những cảm xúc tiêu cực? Một cậu bạn đã từng bắt nạt bạn ở trường? Người bố đã bỏ rơi mẹ con bạn? Người bạn thân phản bội? Vợ bạn thú nhận ngoại tình? Có thể rất nhiều biến cố đã từng đến với bạn. Chúng ám ảnh bạn mãi, làm bạn mất niềm tin vào cuộc sống. Bạn chỉ điểm từng kẻ tội đồ đã gây ra chúng, và bạn thù ghét họ biết bao! Bi kịch càng chồng chất khi bạn muốn trả thù. Bạn có nhận ra cuộc đời mình đang trở nên bế tắc? Và vào lúc tối tăm nhất, bạn có nghĩ đến một giải pháp cuối cùng: “tha thứ”?

Tôi không phải là một kẻ quảng đại và bác ái đi rao giảng những câu nói của Phật, những câu châm ngôn chỉ đúng với một số người. Tôi không phải là một cá nhân siêu việt vượt lên mọi nỗi sầu khổ của thế gian. Tôi chỉ là một người như bạn, ngày ngày tới cơ quan làm việc rồi về nhà với gia đình. Cuộc đời tôi cũng gặp nhiều biến cố thăng trầm, lúc hân hoan, khi tuyệt vọng, và nói thật là không có nhiều may mắn.

Hôm nay tôi xin phép tâm sự chút chuyện gia đình. Đây là lần đầu tôi kể chuyện nhà cho người ngoài, nên để giữ riêng tư, tôi sẽ chỉ kể phần nào của câu chuyện. Mà thực ra, tôi cũng đã quên những chuyện buồn khá nhiều, để lấp vào đấy những câu chuyện hạnh phúc hơn.

29.09 - tha thu 1

Tôi lớn lên đơn độc mà không có sự bao bọc của cha (Ảnh minh họa)

Khi sinh ra, tôi không được nhìn mặt bố. Những năm 80, bố tôi lang thang khắp những chuyến tàu để kiếm kế sinh nhai. Mỗi lần tàu cập bến, bố mang hàng đi rao bán, xong thì tìm một chỗ nghỉ tạm. Mỗi lần tàu cập cảng là một lần nghỉ ngơi tạm bợ. Và tôi là đứa con sinh ra từ một lần dừng chân ấy. Mẹ một mình nuôi tôi những năm tháng cơ cực sống gần cảng Hải Phòng. Tôi vẫn ám ảnh cái mùi biển mặn mòi gây gây phả lên mặt, vào những chiều mẹ dắt tôi ra cảng ngóng tàu. Mỗi con tàu đi mang theo một ít hi vọng. Bố tôi không còn qua đây nữa.

Tôi lớn lên trong sự đùm bọc của mẹ và bà ngoại. Nếu thời gian cứ êm đềm trôi đi mãi, có lẽ tôi sẽ quên mất sự tồn tại của một người bố trong đời. Hình như vào những năm tháng bé bỏng, đã không ít lần tôi bị lũ bạn bêu là thằng không cha, mẹ tôi đã không ít lần chịu ánh mắt dè bỉu ở chợ. Những nỗi buồn tuổi thơ đó giờ nhạt phai đã quá nhiều. Niềm vui bên cạnh mẹ và bà đã lấp đầy kí ức tôi.

Năm tôi học cấp 2, một hôm bố xuất hiện trước cổng nhà. Bố và mẹ nói chuyện rất lâu trong phòng khách. Ở phía trong cùng bà ngoại, tôi chỉ nghe được tiếng khóc của mẹ, và ngửi thấy một mùi thuốc lá nồng nồng ẩm ướt bay trong không gian.. Thế là tôi có bố!

Bố không nói chuyện với tôi nhiều lắm. Tôi cũng chỉ cảm thấy nhà mình có thêm một người ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Tôi rụt rè, chỉ dám nhìn trộm bố từ xa như nhìn một bóng hình có chung máu mủ, rất xa, rất vĩ đại…

Sự vĩ đại ấy cuối cùng cũng đổ sụp, niềm yêu ấy cuối cùng cũng trở thành thất vọng. Bố tôi đánh bạc thua gần một tỉ! Tai họa đổ ập đến gia đình. Sổ đỏ mang đi gán, nhà tôi chuyển về một căn hộ nhỏ ở ngoại ô Hải Phòng. Tôi chuyển về học trường làng. Mẹ rủ rỉ ôm tôi khóc, bảo “Mẹ không có tiền cho mày học đại học nữa đâu con ơi! Ôi khổ thân con tôi!”. Sự lụn bại của gia đình khiến tôi thấy mọi thứ sụp đổ. Nhà chỉ còn tôi và hai người phụ nữ già yếu, khổ sở là bà và mẹ. Bố đi trốn nợ không thấy về nữa.

29.09 - tha thu

Gia đình tôi tan tác vì bố tôi bài bạc (Ảnh minh họa)

Tôi vẫn cứ thi và học đại học. Cậu công tử bột ngày nào sống trong căn nhà hai tầng gần cảng, giờ sáng đi học, chiều làm đủ thứ nghề. Dựa vào ít tài lẻ, tôi vẫn đủ sống mà không cần mẹ chu cấp. Ra trường, tôi làm việc cho một công ty bảo hiểm, đủ trang trải cuộc sống và đỡ đần mẹ.Cho tới một ngày, tôi nhận được hung tin của bà ngoại: “Cháu về đi, lo tang cho mẹ!”

Bố giết mẹ tôi!

Người bố cả đời chưa từng gọi tôi là “con” một lần, chưa từng mua cho tôi một món quà, giết mẹ tôi. Qua điện thoại, bà khóc kể lúc tôi lên học ở Hà Nội, bố về đòi tiền để đi đánh bạc. Bố mẹ tôi cãi nhau và xảy ra xô xát. Bố tôi chạy vào bếp, trên đó có một con dao…

Tôi về chịu tang mẹ như người mất hồn. Tôi không còn mẹ trên đời, chỉ còn một người bố trong lao tù đã giết hại mẹ tôi. Bởi cú sốc ấy, tôi bỏ việc. Ở nhà chăm sóc cho bà một thời gian, sau tôi tham gia những chuyến đi phượt dài, hòa mình vào thiên nhiên, tìm lại ít tĩnh tâm trong đời.

Bạn biết không, có lẽ chỉ khi ở trên một nơi rất cao giữa bốn bề rừng núi, nhìn thấy thành phố bé tí ti, chúng ta mới nhận ra lời giải đáp cho mọi trăn trở, dằn vặt. Xin sống ở chùa Trầm một thời gian, ngày ngày leo lên đỉnh núi nhìn thấy Hà Nội từ xa hỗn độn, và ở phía khác là Hải Phòng xa xôi, tôi đã nghĩ về bố rất nhiều.

Hận chứ, tôi hận chứ. Con người đã làm tuổi thơ của tôi thành một thằng không cha, mẹ tôi thành người phụ nữ không chồng. Hận chứ, người chưa từng yêu thương tôi, chỉ coi tôi như thứ “của nợ” trót có. Người mang đi mái nhà êm ấm của tôi, và còn nhẫn tâm giết hại người tôi yêu nhất trên đời. Tôi những muốn trả thù, tôi những muốn từ mặt bố. Nhưng rồi tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn chăng? Mẹ vẫn không còn, cuộc sống của tôi vẫn vất vả. Tôi sẽ lại mất đi một người bố. Những đứa con tôi sinh ra sẽ mất đi một người ông, và có thể mất đi một tương lai vì có cha tù tội. Trên hết, tôi có thực sự tha thứ được cho mình?

Sau tất cả tôi quyết định trở về. (Ảnh minh họa)

Sau tất cả tôi quyết định trở về. (Ảnh minh họa)

Hôm sau tôi về Hải Phòng thăm bố. Chúng tôi đã im lặng rất lâu trước khi bố khổ sở nói lời xin lỗi và gục mặt xuống bàn.

Tôi trở lại Hà Nội, ngược xuôi tìm một công việc mới rồi ngày ngày đi làm, cuối tuần về thăm bà, và thăm cả…bố. Tôi hiểu rằng mình chỉ còn hai người thân trên đời, nên càng cố gắng hơn gấp bội. Bà mất, tôi cưới vợ, bố ra tù, năm tháng cứ thế kéo nhau đi. Bây giờ tôi có một gia đình hạnh phúc. Bố tôi hoàn lương, ở nhà chiều chiều dắt cháu nội đi chơi, thi thoảng nhắc về mẹ tôi với niềm ân hận tột cùng. Nhìn cuộc sống ấm êm mình đang hưởng, tôi hiểu mình đã chọn đúng.

Nghĩ lại, ngày ấy nếu chọn khác đi, có lẽ tôi sẽ không chỉ mất bố, mất tương lai, mà còn mất cả lương tri con người.

Phương Linh

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2018 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?