Nguyễn Đình Minh Đức

Quản lý khách sạn, 28 tuổi

Có một người bạn, có nói với tôi về cuộc sống trong quả cầu thuỷ tinh của cô ấy. Từ trước đến nay, nó đẹp đẽ, ngọt ngào, trong veo theo một chuẩn mực. Êm đềm và yên ổn. Không ồn ã, không sóng gió. Mọi thứ thật tuyệt vời.
Một ngày nọ có một cú va chạm thật lớn, quả cầu ấy vỡ vụn. Cô ấy thực sự hoang mang, quay cuồng tìm chỗ trú ẩn. Cô ấy sợ lạnh lẽo, sợ sự đổi thay, sợ những điều tồi tệ ập đến không biết lúc nào nếu như ko có gì bảo vệ. Sợ đánh mất đi vỏ bọc thuỷ tinh ấy, mọi thứ trần trụi sẽ trở nên xấu xí.
Ở trong quả cầu thuỷ tinh không lạnh, nhưng người khác nhìn vào rất lạnh. Nhiều khi người ta muốn bước ra khỏi thế giới đẹp đẽ, trong suốt ấy. Nhưng chẳng đủ can đảm. Chỉ có thu mình lại, ngồi lặng lẽ nhìn ra thế giới bên ngoài. Mới cảm giác an toàn.
Không có cú va đập đó, cô ấy sẽ chẳng nhận ra, thế giới này, ngoài những điều đẹp đẽ, cũng có những điều phức tạp và khó lý giải lắm. Dù buồn, vui, tức giận, đau đớn, mệt mỏi, hân hoan…đó chẳng phải là tất cả những cảm giác mà con người ta nên có và cần được trải qua trong đời hay sao?

Có thể quả cầu ấy vẫn mãi là nơi trú ẩn tốt nhất. Có thể hoà mình vào thế giới bên ngoài khám phá những điều mới mẻ cũng không tệ. Quan trọng là ở đâu, mình cảm thấy như thế nào. Mình sẽ đối diện với nó ra sao và mình có đủ tin tưởng vào lựa chọn của mình hay không mà thôi

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2018 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?