Phạm Hoàng Văn

Hôm trước đọc Facebook tôi thấy mấy ông nhà thơ kiêm nhà phê bình nổi tiếng viết bài phê phán về đề thi THPT. Các ông cho rằng Bộ Giáo dục nhét vào chữ “bùn” vào thơ Lưu Quang Vũ. Nhớ lại nụ cười của mấy cô gái Tày khi các cô giơ tay áo lên quệt bùn trên mặt, tôi bỗng thấy tiếc khi có người đã quên mất thứ mà chính đôi chân họ đã dẫm lên từ tấm bé.

Đất cày và bùn chỉ là hai trạng thái của đất trong một mùa vụ. Đất cày chính là bùn khi đã khô đi. Bùn là thứ đất ngậm nước nhão ra để cây mạ bén vào. Nó cũng là thứ Tố Hữu tả đất chiến hào: “Máu trộn bùn non, gan không núng chí không mòn”.

Tôi yêu bùn và tiếng Việt, tôi tin chắc ông Vũ còn yêu Bùn và tiếng Việt hơn tôi nên mới viết ra những câu thơ hay đến thế. Các nhạc sĩ, nhà thơ kia chắc hẳn không ai ghét bùn?! Còn tôi, tôi rất hay vẽ bùn dưới lớp nước trong các bức họa của mình.

Bạn muốn nói gì?

© Copyright 2018 MobiFone. Bản beta đang xin giấy phép.
hoặc

Đăng nhập với các thông tin của bạn

hoặc    

Quên thông tin chi tiết của bạn?